Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan niệm thành công. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan niệm thành công. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

10 Bài Học Từ Cách Sống Văn Minh Của Người Nhật là những kinh nghiệm được đúc kết của một nhà báo Mỹ sau 1 năm sống tại Nhật. Có nhiều điều chúng ta học hỏi được từ những kinh nghiệm này để giúp cuộc sống và đất nước của chúng ta tốt hơn. Mời các bạn cùng tham khảo nhé!
Khi đặt chân đến Nhật Bản lần đầu tiên, thật khó để không bị ấn tượng bởi trật tự xã hội và hiệu suất làm việc ở đất nước này. Các đường phố rất sạch sẽ, xe lửa chạy đúng giờ, người dân yên tĩnh và lịch sự.

10 Bài học từ cách sống văn minh của người Nhật
Ngay cả những chuyến đi ngắn đến Nhật Bản cũng có thể trở thành một trải nghiệm thay đổi cuộc sống, khi quay trở về, các du khách đã thay đổi rất nhiều.
Sau 1 năm sống ở đảo Shiraishi, trò chuyện với khách du lịch và những người sống ở Nhật Bản, Amy Chavez – một nhà báo người Mỹ đã quan sát kỹ lưỡng và rút ra những kết luận dưới đây về đất nước mặt trời mọc này:

1. Người Nhật luôn đúng giờ

Một trong những bài học sâu sắc mà người nước ngoài học được tại Nhật Bản là tầm quan trọng của việc đúng giờ. Điều này thể hiện sự tôn trọng người khác và là lý do tại sao tất cả mọi việc đều trở nên đáng tin cậy và hiệu quả hơn ở đất nước này.
Sự sạch sẽ của người Nhật - sạch sẽ cũng là đạo đức

2. Báo đáp người giúp mình và Cảm ơn khi gặp họ lần tới

Báo đáp ân huệ của người khác là yêu cầu tối quan trọng trong việc ổn định các mối quan hệ xã hội ở Nhật Bản, họ yêu cầu điều này khá khắt khe. Tuy nhiên việc trả ơn không khó khăn như bạn tưởng tượng. Họ nhất định phải trả ơn nhưng nó không mang nặng sự toan tính vật chất. Ví dụ nếu ai đó giúp họ chuyển 1 cái ghế sofa, họ sẽ mời người đó 1 lon nước ngọt. Điều quan trọng không phải ở lon nước mà là ở những cử chỉ tử tế đi cùng lòng biết ơn thực sự.
10 bài học sức khỏe của người Nhật
Người Nhật luôn nhớ nói lời cảm ơn khi họ gặp người giúp đỡ mình vào lần tới. Có vẻ hơi khách sáo, nhưng quả là dễ chịu khi được nghe ai đó nói rằng “Này, cảm ơn vì hôm trước bạn đã giúp mình chuyển ghế sofa nhé!”. Điều này thật tốt đẹp!

3. Thái độ lịch sự vượt xa lời nói “cảm ơn” và “tạm biệt”

Lịch sự và hành xử tinh tế rất quan trọng trong văn hóa Nhật Bản. Nếu bạn dừng lại trên đường phố để hỏi đường, bạn sẽ nhận được một bản đồ chi tiết được vẽ bởi một người qua đường, hay một người bán hàng có thể tạm để cửa hàng của họ đó để dẫn bạn đi tới con đường đúng. Lịch sự nghĩa là thấm nhuần lòng vị tha của bạn – khi bạn giúp đỡ người khác, đừng nghĩ rằng: “Mình được lợi gì nhỉ?”
Kỹ sư sức khỏe ở Nhật

4. Nghĩ đến người khác trước

Cách tốt nhất để thể hiện cho người khác thấy rằng họ quan trọng đối với bạn như thế nào là nghĩ đến họ trước tiên. Lấy cho bạn bè miếng bánh lớn nhất, nhường cho họ hàng chỗ ngồi tốt nhất trong nhà hàng, nhường cho khách đứng ở vị trí trung tâm của bức ảnh khi chụp hình, hay nướng bánh và chia sẻ nó với những người hàng xóm là một phần trong cuộc sống hằng ngày ở Nhật Bản.

Cách tôn trọng người khác ở Nhật Bản
Thậm chí có những chỗ ngồi đặc biệt dành cho khách trong một ngôi nhà truyền thống Nhật Bản. Những chiếc ghế được đặt phía trước hốc tường tokonoma, nơi đặt các tác phẩm nghệ thuật Nhật Bản đẹp nhất như: tranh treo tường, gốm sứ, bình hoa, v.v…

5. Quan tâm đến tất cả mọi người trong nhóm. Không ai bị loại ra!

Ở Nhật không có chuyện ra ngoài uống nước hay tiệc tùng chỉ với vài đồng nghiệp. Tất cả mọi người tại sở làm sẽ được mời. Sẽ không có những khoảnh khắc khó xử khi một số người nhận ra rằng họ không được mời tới dự tiệc.
Tinh thần tập thể của người Nhật
Tất cả những người có mặt đều được chụp ảnh mà không cần quan tâm liệu đó có phải là thành viên trong gia đình, bạn bè hay không. Nghĩ đến tất cả mọi người sẽ giúp bạn đối xử khoan dung với những người khác.

6. Tôn trọng tài sản của người khác

Có một câu thành ngữ tiếng Anh: “Ai tìm ra thì được, ai để mất thì khóc” (“Finders keepers, losers weepers”). Nhưng ở Nhật bản thì không! Nếu ai đó làm rơi một cái ô hay đồ vật hữu ích trên vỉa hè họ chắc chắn sẽ tìm thấy nó, họ sẽ tìm thấy nó ở vị trí đánh rơi hay trên băng ghế gần nhất khi họ quay lại tìm. Lấy những thứ của người khác là điều sai trái.
Sự trung thực ở Nhật Bản

7. Đã hứa thì phải thực hiện

Ở Nhật Bản, khi một người hứa sẽ làm gì đó, họ sẽ thực hiện. Họ sẽ không quên điều đó cho dù bất kể chuyện gì xảy ra! Họ sẽ tham dự sự kiện của bạn ngay cả khi trời đổ mưa. Không đến một sự kiện mà không thông báo là hành vi không được tha thứ – bạn nên gọi trước để báo rằng bạn không thể tham dự được và xin lỗi vì điều này, hoặc bạn có thể ủy quyền cho người khác đến.

8. Người Nhật rất biết lắng nghe

Người Nhật sẽ luôn cho bạn cơ hội để bạn thể hiện quan điểm của mình trước, họ là những người rất biết lắng nghe. Việc lắng nghe người khác và không tranh giành quyền kiểm soát cuộc hội thoại là điều rất quan trọng.
Học cách lắng nghe của người Nhật
Bằng cách này, bạn sẽ trở nên khoan dung hơn và ít phán xét người khác hơn khi bạn cố gắng để hiểu được quan điểm của họ. Cho dù là bất cứ chủ đề nào, người Nhật có xu hướng để thảo luận về nó chứ không phải là tranh luận và áp đặt quan điểm của mình vào người khác.

9. Người Nhật rất thanh lịch

Nếu chỉ dùng một từ để miêu tả người Nhật thì đó là “thanh lịch”. Tất cả các tầng lớp xã hội, không phân biệt nguồn gốc và thu nhập, họ đều hành xử rất thanh lịch. Ví dụ, họ không dùng ngón tay trỏ để chỉ vào một người hay một vật. Thay vào đó, họ sẽ làm một động tác tay rất tinh tế. Họ ăn mặc lịch sự, chào đón tất cả mọi người với một nụ cười và đưa đồ cho người khác bằng cả 2 tay.
Xã hội Nhật lịch thiệp và hòa nhã

Xã hội Nhật Bản đánh giá cao sự khiêm nhường và giản dị. Mọi người có thể đứng đợi trong một hàng dài mà không hề tức giận hay than vãn. Không có ẩu đả trên đường, không nói lớn tiếng. Không có vẻ mặt như muốn đe dọa “tránh ra hoặc ăn đòn”.
Du khách cảm thấy khá thoải mái khi ở Nhật Bản và sẵn sàng để hít thở không khí yên bình.
Cách ứng xử lịch sự của Người Nhật

10. Người Nhật là những công dân có trách nhiệm

Trong trận bóng đá World Cup ở Brazil năm 2014, các fan Nhật Bản khiến tất cả mọi người phải ngạc nhiên khi dọn sạch khu vực của họ tại sân vận động.
Người Nhật coi trọng rèn luyện nhân cách cho trẻ em
Nếu bạn đã từng đến Nhật Bản, điều này không có gì ngạc nhiên cho lắm vì người Nhật luôn dọn sạch sẽ chỗ của họ sau khi đứng dậy. Ngay cả trong mùa hoa anh đào khi họ đi dã ngoại trong công viên, bạn sẽ không tìm thấy một ly nước vứt trên cỏ xanh.
Theo Bright Side
Khỏe Mới Vui - 10 Bài Học Từ Cách Sống Văn Minh Của Người Nhật

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

"Khẩu nghiệp" là một trong những nghiệp nặng nhất của con người. Nếu tu được khẩu nghiệp thì đã tu được gần một nửa đời người. Trong  Thập  Thiện  Nghiệp  (không sát  sanh,  không  trộm  cắp,  không  tà  dâm,  không tham, không sân, không si, không nói dối, không nói thêu dệt, không nói hai chiều, không nói lời ác), có tới 4 điều liên quan tới Khẩu nghiệp.

13 điều cần biết để tu khẩu nghiệp

Khẩu là cái miệng, chỉ cho lời ăn tiếng nói. Khẩu nghiệp - tức là những lời nói xấu tạo ra ác nghiệp, nói ra những lời nói không hay gây ra nghiệp xấu cho chính mình.

Tu Khẩu Nghiệp là chỉ Nói điều nên nói và Không được nói điều không nên nói. Và nói một cách chuẩn mực, không được nói bừa bãi, lung tung.

Trong nhà Phật thì Khẩu Nghiệp (xấu) là một trong những nghiệp nặng nhất, vì nó dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, nó dẫn đến sự đổ vỡ, dẫn đến sự đau khổ tột cùng, dẫn tới mọi sự phiền não… một lời nói vô tình có thể làm mình và người khác đau khổ ray rứt cả cuộc đời.


Giữa hai vợ chồng một lời nói cũng làm tan vỡ một gia đình, giữa nhân viên với chủ lời nói có thể làm mất việc, mất công danh sự nghiệp, giữa anh em bạn bè người thân có thể gây mâu thuẫn, bất mãn, thù ghét, câm hận, giữa hai vị đứng đầu một lãnh thổ có thể gay ra chiến tranh…

Hãy tu 13 điều sau để có thể tránh được khẩu nghiệp:

1- Không nói dối

Là chúng ta nên nói thật, luôn luôn nói thật, dù là việc nhỏ, vì nói dối hoài sẽ thành thói quen, mà thường thì nói dối một lần thì lần sau phải nói dối tiếp để che đậy cái dối trước, dần dần nói dối không che đậy được nữa thì xảy ra hành động sai, tạo nghiệp sai…Hậu quả nghiêm trọng cái gốc cũng từ việc nói dối. Mà nói dối nhiều quá thì mọi người cũng sẽ biết, sẽ không tin mình nữa, sống mà không ai tin mình thì thật là thảm rồi. (Có thể nói dối để cứu người)


2- Không nói thêu dệt

Là không nói thêm bớt, nghe câu chuyện ở đây xong đi kể cho người khác nghe, mà thường khi kể lại thì hay thêm chút ít để tăng phần phóng đại cuốn hút, cứ như vậy nhiều khi chỉ có bó rau muống thôi cũng ảnh hưởng đến hòa bình thế giới.


3- Không nói hai chiều

Còn gọi là hai lưỡi, ví như nói xấu người này, rồi lại nói xấu người kia, gặp ai cũng nói xấu, mới khen người ta đó quay lưng đi liền nói xấu với người khác, đâm chọc chia rẻ tùm lum, làm cho mọi người hiểu lầm nhau, gia đình người ta xào sáo đổ vỡ, có thể đưa đến những sự việc không thể cứu vãn được.

4- Không nói lời ác, lời tục tĩu…

Chúng ta không nên nói lời ác độc, nói cho sướng miệng, toàn dùng những lời cay cú chữi bới nhục mạ người khác, tâm ác thì nói ác rồi làm ác, thân khẩu ý đều ác thì ngày xuống địa ngục không còn xa, Chớ nên nguyền rủa người ta, không nên nói lời tục tỉu khó nghe…


5- Không nên Vọng Ngữ

Vọng Ngữ là biết thì nói không biết, không biết thì nói biết, cao cống ngã mạn, tự cao tự đại, đao to búa lớn thùng rỗng kêu to, đứng giữa đám đông nói lời không lợi ích, nói lời sai trái mà cứ cho là đúng, ví như chưa chứng mà nói đã chứng thì đó là đại Vọng Ngữ, cứ la làng lên ta là bậc tu đã giác ngộ, ta là thần thánh, ta có thể ban phước giáng họa… lợi dụng mọi người cung phụng cho mình… đó là Đại Vọng Ngữ, tội thật vô cùng lớn.


6. Không nói những lời chán nản, thối chí

Có người bình thường thích nói những lời chán nản làm người khác nhụt chí, thật ra cuộc sống rất cần những lời cổ vũ động viên từ người khác, cho dù không có ai khích lệ thì cũng phải tự khích lệ chính mình. Bản thân không cổ vũ chí hướng của mình, trái lại còn nói ra những lời thoái chí thì đương nhiên sẽ rơi vào vực sâu suy sụp.


7. Không nói những lời tức giận

Con người đang lúc tức giận thường không tự chủ được mà nói ra những lời giận dữ, có lúc làm tổn thương người khác, có khi lại làm tổn thương chính mình. Người ta khi bị xúc phạm thì cần nhất là giữ được tỉnh táo, không nên tùy tiện phát ngôn, vì lời nói lúc nóng giận thường rất khó nghe, vì vậy nhất định đừng nên nói.

8. Không nói những lời oán trách

Khi không hài lòng, người ta thường nói ra những lời bất mãn, oán giận ông chủ, oán giận bạn bè, thậm chí oán giận cả người nhà. Nếu bạn thường xuyên nói những lời oán trách, người khác nghe được sau này sẽ mượn đó làm đề tài để nói về bạn, gây ra bất hòa thị phi, khiến bạn phải đối phó với người này, đối phó với người kia, cuối cùng tự mình làm khổ mình, bạn việc gì phải khổ như vậy?


9. Không nói những lời tổn thương

Có người lỗ mãng nói năng tùy tiện, không hiết bao dung tôn trọng người khác, thường hay nói những lời tổn thương người khác, có lúc “hại người ích ta”, nhưng cũng có khi “hại người hại mình”. Lời nói tổn thương người khác có thể chỉ là nhất thời, nhưng nhân cách của mình đã bị người ta xem thường rồi đó, tổn thương ấy là vĩnh viễn!


10. Không nói những lời khoe khoang

Có người khi nói chuyện thường thích tuyên truyền về bản thân, tự mình quảng cáo rùm beng, tự mình thổi phồng chính mình, người khác nghe xong nhất định không đồng tình. Cho nên khoe khoang chính mình thực tế cũng chẳng được lợi ích gì, trái lại còn làm mình bị tổn thương. Con người muốn vĩ đại thì phải làm những việc vĩ đại, vĩ đại ấy là phải để người khác nói, không thể tự nhận được đâu, bản thân mình khiêm tốn là tốt hơn cả.


11. Không thổi phồng, phóng đại.

Phật giáo giảng “Ngũ giới”, “cấm nói dối” là một trong năm giới cấm này. Nói dối tức là “thấy mà nói không thấy, không thấy mà nói thấy, đúng mà nói là sai, sai mà nói là đúng”, nói một cách đơn giản thì đó là những lời không thật.

Truyện ngụ ngôn “Sói đến rồi” (hay “Chú bé chăn cừu”) từng nói về hậu quả nghiêm trọng của việc nói dối. Một ví dụ khác, ban đầu có 1 chiếc máy bay, qua tai người khác nói thành 11 chiếc, cuối cùng biến thành 91 chiếc, đây chính là những tin đồn thất thiệt, chuyện bé xé ra to, cũng tương tự như là nói dối.

12. Không nói những lời bí mật

Trên đời này có lắm điều bí mật, từ gia đình đến công ty không đâu là không có, nghiệp vụ có bí mật nghiệp vụ, quốc gia có bí mật quốc gia. Hiện nay các quốc gia đều rất coi trọng việc bảo mật, nếu chẳng may tiết lộ bí mật quốc gia thì bạn sẽ bị xử lý nghiêm khắc và chịu hình phạt nặng nề.

Cho nên chúng ta cần phải tạo thành thói quen giữ bí mật, không được tùy tiện phát ngôn. Trước khi nói ra những chuyện bí mật, bạn phải nghĩ đến những hậu quả xấu có khả năng xảy ra, hiểu rõ tính nghiêm trọng của nó thì sẽ không dám tùy tiện ăn nói lung tung.

13. Không nói những lời riêng tư

Mỗi người đều có những chuyện riêng tư, việc riêng của mình đương nhiên không muốn người khác biết, việc riêng của người khác cũng không thể mang ra nói lung tung. Cho dù bạn có nói ra hết chuyện riêng của người khác mà họ không phản kháng lại thì tính xấu của bạn cũng đã lộ ra rồi, sau này bạn sẽ khó mà có được hậu phúc nữa.

Con người sống trong nhà không chỉ để che mưa che nắng mà còn vì an toàn, nhưng chủ yếu nhất là để đảm bảo sự riêng tư. Người ta mặc quần áo một phần là để giữ ấm nhưng quan trọng là để che đậy thân thể của mình. Vì thế, nếu muốn tôn trọng lẫn nhau thì không được tiết lộ những việc riêng tư của người khác.

Ngoài những điều kể trên, đương nhiên còn có rất nhiều điều không nên nói và không nên làm, thận trọng với những lời nói của mình cũng chính là đang “tu khẩu” (tu cái miệng của mình), bằng không chính bạn đang hủy đi phúc đức của mình đấy!


Thường thì gieo Nhân phải gặt Quả, Nhân thế nào thì Quả thế ấy, gieo hạt cam thì được  quả  cam thơm ngọt,  gieo  hạt  chanh  thì  quả  chanh  chua,... Nói lời đắng cay thì sẽ gặp phải kết quả đắng cay.
Xưa không biết thì đã đành, giờ biết Khẩu Nghiệp thế nào rồi thì sám hối, nhận lỗi và  sửa sai, đừng bao giờ  tái  phạm  nữa.  Hãy  nói  lời  dễ  nghe,  lời  hay,  lời  có  ích  cho  mọi người, nói lời vui vẻ hòa nhã, nói lời gắn kết yêu thương, nói lời chân thật… Giữ cho Ý trong sạch, Thân trong sạch thì Khẩu cũng trong sạch. Nhân lành ắt Quả lành.... Chúng ta cùng cố gắng tu Khẩu Nghiệp.


* Câu chuyện của Phật: Làm sao để tránh được Khẩu Nghiệp?
Một lần, Phật đi giáo hóa vùng Bà La Môn, các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau chửi. Thấy Phật thản nhiên làm thinh , họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
– Ngài có điếc không?
– Ta không điếc.– Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
– Này Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng, họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
– Quà ấy về tôi chứ ai.
– Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.

Người kêu tên Phật chửi mà Ngài không nhận. Còn chúng ta, những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn. Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miên.

Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rơi xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Từ đây về sau mọi người có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui.

Đa số chúng ta có cái tật nghe người nói không tốt về mình qua miệng người thứ hai , thứ ba, thì tìm phăng cho ra manh mối để thọ nhận rồi nổi sân si phiền não, đó là là điều không hay.

Lẽ dĩ nhiên không phải lời thị phi nào cũng dễ bỏ ngoài tai. Có những lời sỉ nhục nhân cách, tác động không chỉ tới riêng ta mà còn tạo làn sóng dư luận đến tâm lý những người quanh ta, họ có thể từ chỗ lời thị phi mà nhìn nhận không đúng về ta.

Cứ bình tĩnh. Bởi lẽ, những lời thị phi sẽ chỉ ảnh hưởng được những ai hời hợt qua loa đánh giá vấn đề từ cửa miệng; những người sâu sắc, thâm trầm, có tri thức thì biết nhìn sâu nhìn rộng và chỉ có nhận xét khi đã thẩm định kĩ càng. Thế nên, nếu ta đúng thì hãy giữ vững sự kiên định của tâm thức, bởi chẳng khó khăn gì khi ta vượt qua những lời ong tiếng ve không sự thật, căn cứ.


Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được.

Hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng nên vì một ai đó đã gây ra lỗi lầm trong quá khứ mà dùng lời lẽ nặng nề để hành hạ họ, như Oscar Wilde có nói: “Every saint has a past, every sinner has a future.”

Nghĩa là: “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.

Phật dạy: Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất của đời người. Hoạ từ miệng mà ra.

Nặng:
– ăn không nói có
– nói lời hung ác
– nói lưỡi đôi chiều
– nói lời thêu dệt

Nhẹ:
– ăn uống cầu kỳ (cứ con gì cũng ăn cho ngon cho no đi)
– phê bình khen chê
– rêu rao tứ chúng
Hậu quả của khẩu nghiệp cũng vô cùng kinh khiếp. Không dương thì âm, sớm hay muộn thì cũng đều có báo ứng.

Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được.

Chửi bới và nói xấu hay đi rêu rao về người khác mà người ta không phản ứng, hay không biết thì như kẻ tự ngửa cổ lên trời phun nước bọt rồi chỉ rơi trúng mặt mình. Vậy tốt nhất không nên đi nói xấu ai khắp mọi nơi, dù họ có làm điều không tốt thật mà không gây hại đến bản thân mình và cộng đồng. Bởi ngậm máu phun người thì tanh mồm mình trước.

Vì vậy, nếu bạn tu được khẩu nghiệp, chỉ nên nói những điều cần thiết để giúp người khác tốt lên, không nên nói những lời cay đắng, ác nghiệt, gièm pha,...khiến người khác đau khổ.

Nếu giúp được người khác tốt lên, hạnh phúc hơn, thành đạt hơn thì bản thân họ mãi mãi nhớ ơn bạn và sẽ báo đáp bằng việc giúp đỡ con cháu bạn!


Chính vì vậy, Khéo Tu Khẩu Nghiệp Chính Là Để Phước Cho Đời Sau!

Hãy chia sẻ bài viết này tới những người xung quanh bạn để góp phần xây dựng một xã hội văn minh và tràn ngập yêu thương bạn nhé!

Khỏe Mới Vui tổng hợp - Khéo Tu Khẩu Nghiệp, Để Phúc Đời Sau!
Tháng 6, năm 1993, Hứa Húc Thăng vào lúc 33 tuổi đã đạt được của Amway giải thưởng vinh dự nhất: “Hoàng quan đại sứ”. Câu chuyện về thành công của ông đã minh chứng cho chân lý “có công ắt có quả”. Ông đã viết cho sự nghiệp mang tên gọi Amway một dấu in hoàn mỹ.
Chúng ta không cần đuổi thao kỷ lục của người khác

Lời hứa hùng hồn ấy, đối với hơn 3000 người tham dự giống như một tiếng sấm đáng sợ. Mọi người đã suy nghĩ tính toán rằng, trong một năm mà từ EDC lên “Hoàng quan đại sứ” còn cần lao tâm khổ tứ đến nhường nào. Đối với danh hiệu “Hoàng quan đại sứ”, mọi người đã nghe quen tai từ lâu, nghe trong hội trường, nghe qua bạn bè, xem trong sách Amway… Nhưng chỉ đến lúc này, khi tiếng “Hoàng quan đại sứ” được xướng lên từ miệng Hứa Húc Thăng, không phải là lúc ông đang diễn thuyết kế hoạch thị trường, mà là lúc ông muốn đẩy cao danh hiệu lên thành một Hoàng quan đại sứ bằng xương bằng thịt.

Mọi người vì điều đó mà cảm thấy vui mừng, phấn khích, chỉ muốn thông qua tiếng vỗ tay để nói với mình rằng, bên cạnh chúng ta sắp xuất hiện một “Hoàng quan đại sứ”. Giờ đây người đó đang đứng trên bục diễn thuyết, ngay trước mắt họ, chỉ cách họ một khoảng cách cực nhỏ.

Sau buổi lễ, Từ Hạ Quốc tìm đến Hứa Húc Thăng. Ông lo lắng nếu Hứa Húc Thăng không thực hiện được mục tiêu thì sau này sẽ phải chịu một sức ép rất lớn, vì Hứa Húc Thăng là người rất trọng chữ tín.

Ông muốn giúp Hứa Húc Thăng có con đường lui:

“Tôi đã gặp rất nhiều người làm Amway nhưng khâm phục nhất sự dũng cảm của anh, và lần này chỉ cần sự dũng cảm đó cũng đáng dành được sự tán dương của mọi người! Kể cả chưa dành được danh hiệu “Hoàng quan đại sứ” đi chăng nữa thì cũng có được danh hiệu “kim cương đôi!”

Nhưng khi nói ra lời hứa đó, Hứa Húc Thăng đã không cho mình còn đường rút lui nữa, ông dứt khoát nói với Từ Hạ Quốc: “Tôi nhất định sẽ thực hiện được!”

Giống như một vị mãnh tướng thống lĩnh ba quân, Hứa Húc Thăng lập ra một kế hoạch chi tiết không thể trì hoãn cho bản thân mình trong “chiến dịch” sắp tới.

“Sau khi tôi tuyên bố việc này, tôi nghĩ ra một cách còn tuyệt tình hơn. Mời tất cả đồng nghiệp trong Amway giúp đỡ, bởi vì tôi sợ sau khi tuyên bố, khó mà không tìm lí do để né tránh, nên tôi nhờ đến sự giúp đỡ của hơn 3000 đồng nghiệp hãy giúp tôi nói với mọi người, Hứa Húc Thăng sẽ trở thành “Hoàng quan đại sứ” trong năm tới này!”

Các đồng nghiệp trong Amway rất giỏi trong việc tuyên truyền thông tin. Ngay hôm sau khi Hứa Húc Thăng vừa đến công ty, giám đốc lập tức hỏi: “Nghe nói năm nay anh sẽ trở thành “Hoàng quan đại sứ”. Nhanh thật nhỉ!”. Mới chỉ có một ngày, tin tức này đã từ Cao Hùng truyền xuống Đài Bắc. Từ hôm đó ai gặp Hứa Húc Thăng cũng đến chúc mừng: “Chúc mừng anh sắp trở thành “Hoàng quan đại sứ rồi!”.

Có những lãnh đạo còn cừ khôi hơn, dùng các phương pháp tuyệt vời hơn. Họ đi cùng các đồng nghiệp thuộc nhánh của mình đến gặp Hứa Húc Thăng, sau đó nói với tất cả mọi người, lãnh đạo của chúng ta là người giữ lời hữa, lời nói đáng giá ngàn vàng. Anh biết không, năm nay ông ấy sắp thành “Hoàng quan đại sứ” rồi đấy.

Có lúc Hứa Húc Thăng đã có cảm giác rằng, ồ, mình đã thực sự là “Hoàng quan đại sứ” rồi đấy, vì từ giây phút ông tuyên bố ấy, ai gặp ông cũng gọi ông là “Hoàng quan đại sứ”.

Nhưng khi về đến nhà, cảm giác đó lại hoàn toàn khác, bạn sẽ nhìn thấy sự trưởng thành của chính bạn, người đã từng lãng quên Amway trong quãng thời gian 5 năm như Hứa Húc Thăng, trong phút chốc phải làm một cuộc điều chỉnh lớn tất cả mọi tư tưởng, bước đi, thậm chí là tác phong, phương thức sinh hoạt. Nhưng từ trong tâm tưởng của ông, thực sự có cảm giác như muối bỏ biển. Có lúc, cả một buổi đêm ông luôn nghĩ, công việc ngày mai nên làm thế nào? Điều đó đã tạo thành áp lực tâm lý không nhỏ.
Năm đó cũng là đại hội năm Amway ở Đài Loan, khách mời danh dự là “Hoàng Quan đại sứ” đầu tiên của Hồng Kông – vợ chồng Ngô Thái Vân và Phó Nam Sinh.

Trong đại hội năm, khi xem đoạn phim về con đường làm Amway của Ngô Thái Vân, Hứa Húc Thăng đã cực kỳ phấn khích vì con đường phấn đấu trong Amway của vị nữ anh hùng này.

Đối mặt với màn hình lớn chiếu đoạn phim, Hứa Húc Thăng nắm chặt bàn tay của Tạ Thục Phần lúc đó đang ngồi bên cạnh ông: “Năm sau, chúng ta cũng sẽ là “Hoàng quan đại sứ!”.”. Tạ Thục Phần ngập ngừng trong giây lát, nói với chồng: “Từ EDC đến “Hoàng quan đại sứ” thường thì người ta phải mất mấy năm”. Hứa Húc Thăng đáp: “Kỷ lục là do con người tạo ra, chúng ta không cần phải đi theo kỷ lục của người khác!”.

Sau khi đại hội năm kết thúc, Hứa Húc Thăng đi Hồng Kông. Tại Hồng Kông, Ngô Thái Vân hỏi Hứa Húc Thăng: “Ông có muốn xem phòng làm việc của tôi không?”. Hứa Húc Thăng vui mừng khôn xiết: “Tốt quá, tốt quá, phòng làm việc của “Hoàng quan đại sứ” ai mà chẳng muốn được tận mắt chứng kiến”.

 Vừa bước vào cửa phòng làm việc của Ngô Thái Vân, lọt ngay vào tầm mắt là tấm bằng “Hoàng Quan đại sứ” treo trên tường. Bên cạnh tấm bằng là dòng chữ nhắc nhở mình do Ngô Thái Vân tự tay viết: “Đã đến lúc rồi”.Nhìn thấy 4 chữ này, Hứa Húc Thăng ngạc nhiên, đây không phải là 4 chữ mà mình muốn viết sao? Đúng rồi, sao mình lại do dự chần chừ như vậy? Một EDC, một vị lãnh đạo mẫu cho các đồng nghiệp làm sao có thể nói suông? Bởi vậy, Hứa Húc Thăng không còn đường lui, chỉ còn cách bước tiếp về phía trước. Chờ đợi, kéo dài trì trệ chỉ tăng thêm áp lực, cách tốt nhất là lập tức hành động.


Sau khi về nhà, Hứa Húc Thăng tìm ra một bức tranh tên gọi là Dallas trong những tài liệu mà ông đã cất giữ, người này là một vị “Hoàng quan đại sứ” của Mỹ. Trên bức hình là quá trình ông trưởng thành. Hứa Húc Thăng chọn Dallas là mẫu hình cho riêng mình, vì ông thấy chiều cao của Dallas cũng tương đương với mình. Hứa Húc Thăng nghĩ đến Dallas chỉ chưa cao đến 1m65 mà cũng có thể làm đến “Hoàng quan đại sứ”, vậy tại sao mình không thể? Cho nên Hứa Húc Thăng dán bức hình này ở bức tường đối diện với bục ngồi trong nhà vệ sinh. Sau đó, ông tự tưởng tượng, bức hình đó chính là mình. Mỗi lần vào ngồi WC, thì sẽ nhìn thấy Hứa Húc Thăng là một vị “Hoàng quan đại sứ”, và tưởng tượng dường như mình đang nhận được sự cổ vũ hoan nghênh và chúc mừng của hàng vạn người trong đại hội biểu dương của Amway. Thậm chí có lúc ông còn có cảm giác, chỗ mình đang ngồi không phải là bệ ngồi trong WC, mà là chỗ ngồi của một “Hoàng quan đại sứ”.

“Lời hứa của tôi giúp đỡ tôi rất nhiều. Một mặt, tất cả mọi người đều biết tôi có một mục tiêu như vậy, họ rất hứng khởi, nghĩ rằng lãnh đạo của mình “về hưu” lâu như vậy” (Hứa Húc Thăng từng lãng quên Amway trong 5 năm), giờ lại xuất hiện giúp đỡ họ. Vì kế hoạch của tôi là phải thật tích cực giúp đỡ họ. Thêm vào đó, mọi người đều coi mục tiêu cảu tôi là chuyện của chính họ, khi làm rồi thì rất chuyên tâm và say mê. Từ đó khiến tôi cảm nhận rằng, thành tựu nhỏ dựa vào chính mình, thành tựu lớn dựa vào tập thể. Sức mạnh tập thể là vô hạn!”

Bởi vậy, tất cả những lãnh đạo DD, Ngọc Trai, bao gồm cả Kim cương và những người bạn mới của tập thể đều rất chu đáo, nhiệt tình lập ra kế hoạch và phương án rất rõ rang để vươn tới “Hoàng quan đại sứ”.

5 năm nay, Hứa Húc Thăng luôn thấy vinh dự, tự hào vì danh hiệu Kim cương, khiến ý chí phấn đấu của ông bị sa sút. Đến hôm nay, Hứa Húc Thăng quyết định rèn luyện lại bản thân, ông hiểu rằng cơ hội không thể rơi vào đầu những kẻ ngồi chờ đợi, mà cơ hội thuộc về những người dũng cảm vì ước mơ và thử thách. Ông nhất định phải thúc ép mình, không như vậy sẽ không thể có danh hiệu “Hoàng quan đại sứ”, ông cần phải nằm gai nếm mật!

Thế là trong kế hoạch vốn có của mình, ông thêm mấy nội dung mới: Rời ngôi nhà đang ở, đến một nơi khác để phấn đấu lại, hai vợ chồng bàn bạc, Tạ Thục Phần sẽ ở lại chăm sóc gia đình và mẹ, đồng thời tiếp tục khai thác thị trường Amway của Đài Loan. Nhưng như vậy 2 đứa trẻ nhỏ sẽ tính sao? Vốn dĩ, khi người cha vắng nhà, trẻ nhỏ đều do mẹ chăm sóc nuôi dưỡng. Nhưng vấn đề là, nếu Tạ Thục Phần chăm sóc lũ trẻ, thì câu nói “khai thác thị trường Amway” của bà sẽ trở thành một câu nói suông.
Đến lúc cần thiết phải vung cao ngọn rìu, dỡ bỏ toàn bộ những bậc thang khiến mình không còn đường lùi, phải chặt hết những lối đi để mình không bị lui bước, Hứa Húc Thăng mang theo con gái lớn Lệ Nhân đi gặp chị cả của ông. Con gái nhỏ Xảo Nhân do còn quá nhỏ đành để ở lại bên mẹ.


“Chị, trong một năm tới này, em có một việc rất quan trọng muốn làm, nên muốn nhờ chị giúp trông nom chăm sóc cho bé Lệ Nhân!”.

Chị cả thật sự kinh ngạc: “Chị thấy em sau khi kết hôn sống rất nhàn nhã, giờ sao lại phải vậy, em muốn làm gì vậy?”.
“Năm nay em phải là “Hoàng quan đại sứ” của Amway, không thể để con làm ảnh hưởng đến kế hoạch của em!”

Chị cả cũng hi vọng em trai mình tiến xa hơn nữa trong sự nghiệp Amway, bà cảm thấy trách nhiệm không thể thay thế, rất thẳng thắn nói: “Để nó lại đây, chị sẽ giúp em một năm”.

Tất cả các kế hoạch cứ như vô số những bậc thềm xếp lên nhau, kể cả có dài dằng đẵng, có gian khổ nhưng khi ngẩng đầu nhìn, con đường dẫn đến đỉnh cao sự nghiệp “Hoàng quan đại sứ” vẫn rất rõ rang, nó giống như ánh sang ban mai mang tới nụ cười sang lạn nhất trong cuộc đời.

Một người nội tâm như Hứa Húc Thăng có ý chí cao và tầm nhìn sắc bén, trong thâm tâm ông rất rõ một điều, tất cả động lực của con người, có rất nhiều lúc đều do những lời hứa dung cảm mà tạo nên, vì lời hứa sẽ kích thích các tiềm năng tiềm ẩn trong mỗi con người, khiến con người ấy tiến đến mục tiêu, đạt đến đỉnh cao cuả thành công.

Theo lời của Tạ Thục Phần: “diễn kịch có thể diễn lại theo tập, nhưng cuộc đời con người thì không thể tập lại được. Amway có thể khiến cả đời của bạn có cơ hội thành công, bất luận trong tay bạn đang là một quân bài tốt hay là quân bài xấu.”

Sự ra đời của “Hoàng quan đại sứ”

Hành động và tinh thần làm việc quên mình của Hứa Húc Thăng làm cho tất cả các thành viên của Amway đều không thể quên được.

Vì mục đích thực hiện lý tưởng, vì trách nhiệm trên vai, càng vì trọn vẹn cho cuộc sống hiện tại, ông đã từ biệt mẹ già, vợ dại, con thơ để bay đến Indonesia làm việc.

Tại Indonesia, ông có chị ruột sống cùng chồng ở đó. Amway để lại cho họ một ấn tượng rất tốt đẹp. Bởi vì trong đại hội biểu dương EDC của Hứa Húc Thăng, đặc biệt là thông qua điện thoại đường dài, đã mời vợ chồng họ đại diện cho nhà họ Hứa thay mặt đại hội biểu dương em mình.

Ngày ấy, họ bay từ Indonesia trên khoang hạng nhất của máy bay đến Cao Hùng. Khi gặp mặt, lãnh đạo đã được biết đây là lần đầu tiên Hứa Húc Thăng mời người nhà cùng đến nên đặc biệt nhiệt tình. Từ vệc đưa đón tại sân bay, tiếp đãi, cùng với sắp xếp mọi việc, bao gồm việc sau đại hội giảng giải, thậm chí là ăn đêm, toàn bộ những việc này lãnh đạo đều làm rất chu đáo. Bởi vậy, vợ chồng họ đều có ấn tượng rất tốt đẹp, đặc biệt là đoàn thể Amway, ấm áp và thân tình như một đại gia tộc.

Vì thế, thị trường Indonesia được Hứa Húc Thăng coi như là trạm đỗ đầu tiên của mục tiêu sắp tới, và ông đã đến ở cùng với vợ chồng anh chị ông.

Chị của Hứa Húc Thăng – Hứa Tiêu Dật, là người hoạt bát, nhạy bén. Sau khi kết hôn, chị cùng chồng sang Indonesia định cư. Chồng của chị, anh Trương Văn Vinh, là một nhà xí nghiệp tài ba. Từ nhỏ Hứa Húc Thăng đã được chị mình rất mực thương yêu, nay thấy em vì sự nghiệp của Amway mà đến với mình, chị hết sức vui mừng, vì thế, bà đã chọn cho em một căn phòng rất dễ chịu trong ngôi nhà của mình.

Hứa Húc Thăng cảm thấy ở căn phòng đó không ổn lắm nên đã xin chị cho chuyển sang một căn phòng khác không tốt bằng.

Chị gái rất ngạc nhiên liền hỏi em: “tại sao lại chọn cho mình căn phòng mà ngày xưa dành cho công nhân ở?”

Hứa Húc Thăng đã trả lời rất thẳng thắn: “Em đến để làm việc cho Amway chứ không phải là đến hưởng thụ chị ạ”.

Đó là một căn phòng hướng đông, thiết kế rất đơn giản nhưng tràn ngập ánh sang vì phòng không có rèm cửa. Ngủ trong căn phòng ấy, bất kể là đêm hay rạng sang Hứa Húc Thăng mới đi ngủ, bất kể ông có muốn ngủ nướng bao nhiêu đi chăng nữa, thì những tia nắng mặt trờiừi hciêuvô tình luôn ghé thăm lúc 7h sang. Ánh mặt trời chiếu vào như thúc giục Hứa Húc Thăng tỉnh dậy. Đồng thời, ông đã hẹn lãnh đạo của Amway, trong ngoài đều thúc đẩy khiến cho ông bắt buộc phải dậy lúc 8h sang, giống như giờ đi làm vậy.

Lúc ấy, cách ngày thị trường Amway khởi nghiệp khoảng 2, 3 ngày, người dân ở đó đã sớm nghe đến EDC Hứa Húc Thăng sắp đến đấy. Nghĩ đến sự nghiệp phía trước của Amway tại Indonesia, nghĩ đến bắt đầu khởi nghiệp đã có người lãnh đạo tài ba như thế dẫn dắt, mọi người ai ai cũng vui mừng khôn xiết. Buổi huấn luyện được chờ đón từ lâu cuối cùng cũng đã đến.

Rất tự nhiên, Hứa Húc Thăng đi cùng với cả vợ chồng anh chị mình, nhưng khi đến cửa, anh rể lại không muốn vào lắm, nguyên nhân rất đơn giản, vf anh rể của Hứa Húc Thăng là một vị doanh nghiệp truyền thống với rất nhiều thành tích, từ trước đến nay luôn ra vào tại những nơi sang trọng.

Hứa Húc Thăng đoán là anh rể mình có vẻ không thích đi vào nơi không cùng đẳng cấp với mình nên đã cố gắng thuyết phục anh rể vào trong, nhưng khi vào anh rể vẫn không ngồi xuống mà chỉ đứng trong một góc phòng, đợi đến khi kết thúc buổi họp, Hứa Húc Thăng nói với anh rể: “Nếu như anh không thích nơi này thì anh nên thành lập một hội trường trung tâm”.

Anh rể đồng ý với đề nghị của Hứa Húc Thăng, sau vài ngày, anh liền cho xây dựng một hội trường trung tâm 2 tầng với diện tích hơn 700m2, mọi thứ đều thiết kế rất hiện đại và đẹp đẽ. Điều này rất khác so với những người hợp tác của Amway, thường là khi bắt đầu làm, phải tạo lập được một quy mô nhất định thì mới thiết lập một hội trường trung tâm, nhưng anh rể của Hứa Húc Thăng đã xây hội trường trung tâm ngay khi khởi bước nên khiến Hứa Húc Thăng cảm giác rằng người đầu tư càng nhiều thì hành động của họ càng mạnh. Quả nhiên mục tiêu của anh rể là 6 tháng lên “kim cương”.

Hội trường được thiết kế đầy đủ như đã định, anh rể đều rất có hứng thú với mọi thứ của Amway, chỉ có một điều khiến Hứa Húc Thăng tiếc rằng, những doanh nhân hoặc ông chủ đến hội trường nghe Amway , hầu như đều lái xe Cadillac, Benz,…và mặc âu phục. Người bình thường đến tìm hiểu Amway, nhìn thấy những chiếc xe hơi đắt tiền xếp hàng dài ngoài cổng, trong lòng đều không khỏi có chút lo ngại, Amway có lẽ là của những người giàu có làm nên cũng nên.

Dựa vào những điều kiện thuận lợi như thien thời, địa lợi, nhân hòa cộng thêm kinh nghiệp phong phú của Hứa Húc Thăng về Amway, anh rể tháng đầu tiên từ 0 đến “Minh Châu”, đồng thời có 4 người lãnh đạo đạt đến 21%. Trong tháng thứ 2, 6 tổ trực thuộc vượt qua 21%, đến tháng thứ 7 thuận lợi đạt đến Kim cương, tiến độ của Amway trong năm thứ nhất phù hợp với tiêu chuẩn EDC, phá kỉ lục thế giới trong sự nghiệp nhanh nhất của Amway trên Kim cương là EDC.

Hứa Húc Thăng không thể quên được lần đầu tiên anh rể làm Amway bán được một bình xịt miệng, vui mừng đến nỗi cả đêm gọi điện thoại cho Hứa Húc Thăng nói chuyện “mua bán” nói hết những 40 phút đồng hồ.

Một ông chủ chỉ dựa vào một số việc kinh doanh là có liền mười vạn thậm chí là trăm vạn, bán được ột bình xịt miệng của Amway lại có cảm giác thành công đến mức gọi điện thoại đường dài thì chỉ có thể giải thích rằng, anh rể cảm thấy không chỉ sự nghiệp của mình kinh doanh rất tốt mà sự nghiệp Amway cũng rất thuận lợi.

Hứa Húc Thăng nói: “Anh rể tôi trong năm thứ 2 đã trở thành kim cương đôi, vì sao anh rể lại làm việc cho Amway, là bởi vì anh ấy tìm được cảm giác thành công, cảm thấy vinh dự, anh ấy cũng hy vọng có thể đứng trước mọi người nhận được từ họ lòng tôn trọng và khẳng định bản thân.”

Vâng, ông chủ kinh doanh truyền thống, anh có thể ra lệnh cho nhân viên làm cái này làm cái kia, nhưng trong Amway, anh nhất định phải luôn luôn cổ vũ đồng nghiệp, cùng họ làm việc, giao cho họ một công việc, tạo cho họ có cơ hội thu nhập thêm từ công việc do chính họ tạo ra, hơn nữa điều kiện cho họ đạt tới thành công, như thế, họ sẽ rất cảm kích anh, “tạo cho người ta cơ hội, cũng chính là tạo cho mình cơ hội”. Hứa Húc Thăng luôn tâm niệm rằng: “Chỉ cần muốn làm việc, nỗ lực làm việc, và tiếp tục làm việc”. Tại Indonesia, ông dần dần đã thiết lập được một hệ thống mạng lưới vững chắc và ổn định.

Để hướng tới thành công, bạn nhất định phải nỗ lực, và có một cái giá phải trả. Lúc ấy, tôi muốn hiệu quả nhanh, nhưng trong quá trình này, cũng cần phải tổng kết, kiểm tra xem bản thân mình còn những chỗ nào thiếu xót? Kế hoạch năm, kế hoạch tháng hoặc thậm chí là kế hoạch hàng ngày của bạn phải làm bao nhiêu công việc? Cùng với bao nhiêu người giảng giải chế độ? Làm bao nhiêu lần thí nghiệm quảng cáo sản phẩm? Mỗi tuần có bao nhiêu lần hội nghị? Những cái này đều phải nói rõ rang. Thành công không phải là nhất thời mà làm nên được, thành công là do tích góp được từ những “giọt” chảy hàng ngày của cuộc sống.

Tại Indonesia làm việc từng ấy ngày như vậy, trong đầu óc của Hứa Húc Thăng thường xuất hiện 4 chứ ông nhìn thấy trong phòng làm việc của Ngô Thái Vân: “Đã đến lúc rồi”. Hứa Húc Thăng luôn ghi nhớ 4 chữ này trong lòng, khắc nó trên hành động, và ghi khắc nó trên mỗi phần của kế hoạch.
Đối với thành công của ông, ông đã liệt kê ra 6 bước:

    Đặt mục tiêu: khiến cho mình nhìn thấy rõ sứ mệnh của mình
    Viết kế hoạch: phát huy hiệu quả của mục tiêu
    Lập tức hành động: khiến cho mình tăng thêm tự tin
    Kiểm tra lại chính mình: nhắc nhở mình kịp thời điều chỉnh bước đi.

Hứa Húc Thăng luôn có một tư tưởng có khả năng, người ta thấy rằng, đây là một mục tiêu không có giới hạn, nhưng trong lòng Hứa Húc Thăng, ông luôn nhìn thấy rằng mình luôn trànđầy tự tin, luôn tiến tới, ông cảm thấy vui cho mình, sung sướng cho chính mình.

Giống như Oliver Wendell Holmes nói: Cuộc đời con người, cải điều cần nhất không phải là vị trí nơi chúng ta đứng, mà là phương hướng hoạt động của chúng ta.

Vâng, vào lúc nào, tại thời điểm nào và dùng phương pháp nào để bắt đầu cuộc sống của chúng ta, đây là điều không thể chọn lựa được, nhưng bạn có thể chọn vào lúc nào, tại đâu, để bạn có thể chuẩn bị bắt đầu làm việc, nếu như một việc gì đó khiến bạn hết sức mong muốn hoàn thành nó, và chấp nhận việc phải trả giá, thì không có việc gì là bạn không thể thực hiện được cả.

Cùng với Hứa Húc Thăng hướng tới đỉnh “Hoàng quan đại sứ” là Tạ Thục Phần, trong những ngày khi mà chồng cô rời khỏi Đài Loan, cô luôn luôn phối hợp và cổ vĩ tinh thần chồng đối vưới sự nghiệp của anh. Con đường của cô thậm chí còn chứa đựng nhiều gian khổ hơn so với Hứa Húc Thăng.

Ngày đó, mẹ của cô bị bệnh tiểu đường đã rất nghiêm trọng, Tạ Thục Phần không chỉ điều hành tốt trong công việc của mình, mở mang, bồi dưỡng những bộ phận mới mở mà còn chăm sóc chu đáo cho mẹ và con cái. Thời gian ấy, mỗi khi đi ra ngoài, Tạ Thục Phần luôn xách theo một cái giỏ, trong giỏ là đứa bé con cô. Cô thường mang con đến tòa nhà đối diện, nhờ một người trông giúp, còn mình thì bận bịu để đến hội trường nghe giảng và học tập. Khi kết thúc, lại mang đứa bé về. Có lúc cô không nỡ để đứa bé như thế, đặc biệt là khi nhìn thấy con khóc đời mẹ, cô chỉ mong ở lại với con. Rất nhiều lần, Tạ Thục Phần đã lén lau những giọt nước mắt chảy xuống trên đường đến hội trường. Nhưng cô biết rằng, bây giờ hy sinh thời gian của mình cùng với con thì sau này có thể đổi lại được càng nhiều hạnh phúc hơn nữa. Đồng thời, cô tự nhủ với mình rằng, phải mở rộng tầm nhìn, ra ngoài tiếp xúc với càng nhiều người để hoàn thiện mình hơn nữa.

Ngoài Tạ Thục Phần, các lãnh đạo do “kim cương” Từ Hạ Quốc dẫn đầu đều đồng tâm hiệp lực hướng tới “Hoàng quan đại sứ”, coi đó là mục tiêu hướng tới để làm việc.

Họ phân thị trường Đài Loan thành Bắc, Trung , Nam ba miền. Chẳng hạn như nếu có mười “kim cương” thì mọi người liền chia ra ba tháng một lần sẽ có một kim cương đi thăm dò thị trường. Lần thứ nhất đi miền Bắc, lần thứ hai đi miền Trung, lần thứ ba đi miền Nam.

Ví dụ như A lần thứ nhất đi miền Bắc. Tuần đầu, trung tâm Đài Bắc A, tuần thứ hai, trung tâm Đài Bắc B, tuần thứ ba trung tâm Đào Viên, tuần thứ tư trung tâm, tuần thứ năm trung tâm Tân Trúc.

Toàn bộ hành trình hoàn thành khoảng năm tuần, ba tháng tiếp theo sẽ không còn việc gì nữa. Lần thứ hai, B đi miền Trung. Tuần đầu, trung tâm Đài Trung A, tuần thứ hai, Trung tâm Đài Trung B, tuần thứ ba, trung tâm Hậu Lí, tuần thứ tư, trung tâm Đại Giáp, tuần thứ năm, trung tâm Nam Đầu, tuần thứ sáu, trung tâm Chương Hoa. Những nơi này sau khi thăm dò xong, cũng sẽ không còn việc gì nữa.

Cứ thế đến lượt một vị Kim cương khác đến miền Nam để bắt đầu công việc huấn luyện lần thứ ba. Tuần đầu, trung tâm Cao Hùng A, tuần thứ hai, trung tâm Cao Hùng B, tuần thứ ba, trung tâm Bihf Đông, tuần thứ 4, trung tâm Đài Nam, tuần thứ 5, trung tâm Gia Nghĩa. Cứ như vậy hoàn thành công việc.

Vì vậy rất nhiều người lãnh đạo sau khi được phân công xong thì gần như cứ mỗi ba mùa hoặc một năm mỗi người chỉ cần thăm dò qua một lần là không cần phải bận tâm nữa, mặc dù số lần hỗ trợ không nhiều, nhưng mỗi trung tâm của mỗi nơi, cứ mỗi lần hội nghị đều có người lãnh đạo đến bồi dưỡng.
Toàn bộ kế hoạch xem ra có vẻ đơn giản, nhưng quan trọng nhất vẫn là mỗi người lãnh đạo đều tự nguyện phối hợp.

Hứa Húc Thăng nói: “Nếu như mỗi trung tâm, mỗi tuần đều có cùng một người đến giảng giải, thì như vậy bạn không chỉ mất nhiều công sức mà kết quả thu lại chẳng được là bao. Nếu dựa vào phương thức làm việc này, cứ mỗi ba tháng có khoảng mười mấy lần diễn giảng, không nhất thiết mỗi tuần đều giảng, nhưng đổi lại trung tâm của bạn mỗi ngày đều có người lãnh đạo đến thăm dò. Hiệu quả rất quan trọng, đây chính là tinh thần hợp tác đoàn đội đích thực.”

Thành công nhỏ thì phụ thuộc vào cá nhân con người, nhưng thành công lớn lại phụ thuộc vào tập thể.
Napoleon Hill từng nói: “tâm trí” của mỗi một người chúng ta đều là một “thể năng lượng” độc lập, nhưng tiềm thức của chúng ta lại là một thể từ, khi bạn đang hành động, thể từ của bạn sẽ phát ra, và sẽ thu hút hiền tài. Nhưng nếu sức mạnh tâm linh của một mình bạn cùng với “lực từ” của rất nhiều người khác kết hợp lại, thì có thể tạo thành “trường lực từ” to lớn không gì sánh bằng.

Thưa vâng, một xí nghiệp công thương, yếu tố dẫn đến thất bại là do thiếu tinh thần hợp tác luôn nhiều hơn so với các nguyên nhân tổng hợp khác, một vị lãnh tụ nếu như không từ tài năng lãnh đạo để hiểu rõ những nguyên tắc vận hành, anh ta sẽ không thể duy trì được Amway lâu dài. Amway, nếu thiếu sự cùng nhau khích lệ, cùng nhau hợp tác, thiếu trí tuệ và lực lượng của liên minh đoàn thể, thì không ai có thể nâng cao khả năng thành công của chính mình.

Giống như khi hồi nhỏ bạn vẽ chim nhạn, nhất định bạn sẽ vẽ hình bay của đàn chim nhạn thành chữ “V”, và một bên của chữ “V” sẽ dài hơn bên kia một chút (vì một bên của chim nhạn thường nhiều hơn). Đàn chim nhạn ấy sẽ định kỳ thay nhau lãnh đạo bởi vì con chim nhạn đầu đàn có thể giúp đàn chim nhạn hai bên tạo thành chân không cục bộ.

Các nhà khoa học trong khi thí nghiệm đã phát hiện, đàn chim nhạn sở dĩ tạo thành hình chữ “V” khi bay thì so với một con chim bay độc lập sẽ bay xa hơn rất nhiều. Con người cũng vậy, biết cách phối hợp với các thành viên khác, sẽ khiến cho bạn bay nhanh hơn, cao hơn, xa hơn.

Với tư cách lãnh đạo, Hứa Húc Thăng, ông luôn có hoài bão thành công và sự kiên trì luôn hiện hữu trong trí óc ông, đã khiến trong tiềm thức ông luôn phát ra ngọn lửa nhiệt tình đối với sự nghiệp, dung sức mạnh và trí tuệ để leo cao hơn nữa trong đỉnh cao sự nghiệp. Vào thế kỷ 18, nhà phát minh kkiêm chính trị gia Franklin đã từng nói: “Nếu một người chỉ có năng lực bình thường nhưng anh ta lại có một kế hoạch tốt thì nhất định sẽ thành công”.

Công nguyên tháng 6, năm 1993, Hứa Húc Thăng vào lúc 33 tuổi đã đạt được của Amway giải thưởng vinh dự nhất: “Hoàng quan đại sứ”. Câu chuyện về thành công của ông đã minh chứng cho chân lý “có công ắt có quả”. Ông đã viết cho sự nghiệp mang tên gọi Amway một dấu in hoàn mỹ.

Khỏe Mới Vui - FCA Hứa Húc Thăng – P17 - Hoàng Quan Đại Sứ

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

Bạn có biết bạn được sinh ra trên thế giới này để làm gì không? Bạn có biết vị trí của mình trong cuộc sống chưa?  Bạn có biết vũ trụ và con người được hình thành như thế nào không?lịch sử hình thành loài người và vũ trụHãy cùng chuyên mục Mới của Khỏe Mới Vui Tìm Hiểu Lịch Sử Loài Người Và Vũ Trụ qua những đoạn clip hay sau Để Đi Tìm Ý Nghĩa Cuộc Sống nhé!1. Lịch sử loài người (tập 1 tới tập 26)
2. Sự hình thành vũ trụ và Trái đất


lịch sử hình thành loài người và vũ trụBạn đã xem hết chưa? Sau khi xem xong chắc bạn sẽ thấy trân trọng sự sống hơn đúng không? Vì để được xuất hiện trên Trái đất này, chúng ta đã trải qua hàng tỷ năm hình thành và trăm triệu năm tiến hóa!
Cuộc sống của chúng ta thật quý giá, chúng ta sinh ra là để giúp gia đình, xã hội của chúng ta tốt đẹp hơn. Chúng ta chính là “vũ trụ” thu nhỏ, hãy sống tốt và có trách nhiệm với bản thân, không ngừng học hỏi, làm những việc tốt đẹp để từ đó “tỏa sáng” giúp thế giới xung quanh chúng ta tươi vui và hạnh phúc hơn các bạn nhé!lịch sử hình thành loài người và vũ trụNhắn gửi các bạn trẻ: Tuổi trẻ là quãng thời gian vô cùng quý giá! Hãy làm những việc có ý nghĩa và thật quý giá nhé các bạn!!!
Bí quyết để sống hạnh phúc: Bạn hãy nhìn vào điểm tốt đẹp của bản thân và của người khác để phát huy! So với vũ trụ, chúng ta chỉ là những sinh vật nhỏ bé, nhưng với những người yêu thương chúng ta thì chúng ta là cả vũ trụ! Đừng vì những chuyện nhỏ nhặt làm bạn và người thân phải phiền muộn, hãy trò chuyện, giải hòa và cùng vui vẻ đoàn kết tiến tới tương lai tươi sáng nhé!hanh-tinh-hanh-phuc-6Vì sao bạn có mặt trên Trái Đất này? Bạn sinh ra trên thế giới này để làm gì? Bạn có muốn trở thành người giàu nhất hành tinh này không?Hãy tưởng tượng, bạn đang ở trên Mặt Trăng và ngắm nhìn Trái Đất, lúc đấy bạn sẽ muốn hành động để bảo vệ hành tinh xinh đẹp đang bị tổn thương của chúng ta như thế nào! Nếu bạn biết được cuộc sống của các phi hành gia thú vị nhưng cũng vất vả và nguy hiểm như thế nào, thì bạn sẽ biết mình là người giàu có như thế nào khi được sống ở trên Trái Đất!
Nghe phi hành gia NASA kể về trải nghiệm du hành không gian


Vì vậy, bạn sinh ra trên thế giới này chính là để bảo vệ Trái đất, bảo vệ bằng những những suy nghĩ trong sạch, những ước muốn giản dị cho bản thân và những hành động bảo vệ môi trường! Phải mất hơn 4,5 tỉ năm thì bạn mới xuất hiện trong hình dạng con người như bây giờ. Thế nhưng chúng ta chỉ sống trong hình dáng đó trung bình hơn 60 năm. Vậy chúng ta đã làm được gì cho Trái đất trong hơn 60 năm này? Chúng ta luôn mong muốn trở nên giàu có để hưởng thụ cuộc sống vật chất. Nhưng chúng ta đâu biết rằng, khi chúng ta càng hưởng thụ thì Trái Đất càng bị khai thác cạn kiệt tài nguyên? hanh-tinh-hanh-phuc-12Vì vậy, để bảo vệ Trái Đất, mỗi chúng ta hãy tập nếp sống giản dị, ăn chay, yêu thiên nhiên, trồng thêm nhiều cây xanh. Khi đó cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng yên vui và giàu có! Chúng ta sẽ giàu về nguồn nước sạch, giàu về không khí sạch, giàu về năng lượng sạch, giàu có vì trí tuệ, giàu có về tình yêu thương, giàu có về tinh thần, giàu có về trách nhiệm với xã hội, với môi trường…hanh tinh hanh phucChúc cho Hành tinh của chúng ta bớt nóng và ô nhiễm, mong cho Trái đất ngày càng trong lành và dịu dàng hơn!
Hãy chia sẻ bài viết này tới những người thân yêu của bạn, để giúp Hành tinh của chúng ta thêm an toàn và hạnh phúc các bạn nhé!
8 Lợi Ích Quan Trọng Của Cây Xanh Với Môi Trường Và Sức Khỏe
Chuyện Kể Của Chiếc Lá Về Mùa Hè Xanh Mát
Khỏe Mới Vui – Biết Lịch Sử Loài Người Và Vũ Trụ Để Hiểu Ý Nghĩa Cuộc Sống

Học viện Hạnh Phúc Mỗi Ngày

Học viện Hạnh Phúc Mỗi Ngày
Đăng ký để học Miễn Phí những khóa học giúp bạn Hạnh Phúc hơn

Bí quyết LẮNG NGHE để HẠNH PHÚC, BÌNH AN

Bí quyết LẮNG NGHE để HẠNH PHÚC, BÌNH AN
ĐÔI TAI KIM CƯƠNG - Thấu hiểu, sâu sắc, tâm đầu ý hợp

Bài viết phổ biến

Nuôi Dạy Con Kiệt Xuất

Làm Mẹ Không Stress

Làm Mẹ Không Stress
Mẹ Bình An, Con Hạnh Phúc